Khi
những ngón tay thoăn thoắt đếm tiền của con bé giúp việc ở cửa hàng
khựng lại nửa chừng, linh tính chẳng lành khiến tim Thanh thót lên một
cái. Chị cố giữ vẻ điềm nhiên nhìn nó rút tờ giấy bạc một trăm ngàn ra
khỏi xấp, nhanh nhảu đến hỏi ý cô chủ của mình. Chủ tiệm là người quen
biết lâu năm của chị, cô ta cầm lấy nó và chỉ liếc qua rồi cười tươi như
hoa, nhỏ nhẹ: "Chị đổi cho em tờ bạc này". "Sao vậy?", Thanh lúng túng
thật sự. "Tiền giả", cô ta đáp gọn lỏn, ánh nhìn đầy ngụ ý.
"Trời
đất !" - Thanh là người biết chế ngự cảm xúc của mình. Tuy nhiên, trong
trường hợp cụ thể như thế này thì cần phải tỏ ra cảm thán nhiều hơn
nữa. Tiền giả, cô chỉ nghe nói nghe đồn chứ chưa cầm phải bao giờ! Cô
sửng sốt đón tờ giấy bạc đó lên săm soi. Nó quả là nhẹ, mỏng hơn bình
thường một chút nhưng cái vẻ nhàu nhò dơ bẩn như đã từng truân chuyên
lưu lạc qua nhiều đời đã đánh lừa cái cảm giác ban đầu về một sự giả
tạo. Rồi Thanh ngượng ngùng đưa nó lên cao soi về hướng sáng theo cái
cách mà người ta hay bày - không có cái hình chìm hình nổi nào hiện ra
cả, chỉ toàn là những đường lằn và những vết xếp ngang dọc cẩu thả.
"Xin
lỗi, chị không biết, không nhớ ai đã đưa cho chị tờ này", Thanh lúng
túng vét túi, số tiền còn lại không đủ để bù vào chỗ đó. "Chị cứ để hôm
khác lấy hàng rồi đưa cho em cũng được", cô chủ hàng lại đon đả, tay
chuyển kiện hàng đã đóng gói xong đưa ra cho chị. "Ừ, cho chị thiếu vậy,
chị chỉ mang đúng chừng đó tiền để lấy hàng". Thanh chào đi ra, lưng cổ
nhột nhạt ngứa ngáy. Chị cố đi chậm rãi, dắt xe thật từ tốn và nhẹ
nhàng nổ máy vô số lướt đi. Chắc mấy con bé ấy đang hả hê vì ngăn chặn
được một âm mưu phát tán tiền giả. Chắc nó nghĩ đã bắt quả tang được một
con mẹ lừa đảo. Chắc nó nghĩ, ai mà ngờ được chỗ quen biết hiền lành
như vậy lại đi tráo trở nhau. Thanh khổ sở đưa tay sờ lên mặt mình, may
mà nó chỉ nóng lên chứ không tái xanh, nếu không thì trông mình cũng
giống thế thật.
Đường phố tấp nập xe cộ khiến Thanh tĩnh trí lại
ngay. Bao nhiêu là người vèo vèo lướt qua mắt cô. Ai là người trong số
đó đã đưa cho cô đồng bạc quái quỷ này nhỉ? Vào lúc nào mà nó lại chui
vào cái ngân sách eo hẹp của cô?
Thanh chỉ có một sạp hàng bán
tạp hóa nhỏ ngoài chợ, một mình cô phải cáng đáng đủ thứ từ việc ngồi
bán cho tới chạy hàng giao hàng, thu tiền các đầu mối. Doanh thu mỗi
ngày của sạp hàng vào lúc ế ẩm có khi chỉ đôi ba trăm, có nghĩa là tần
số xuất hiện của những tờ bạc 100 ngàn như thế là không nhiều. Thanh
căng óc suy nghĩ. Nó nằm trong số tiền cô thu được trong năm ngày trở
lại đây mà thôi. Khách mua hàng cô đều nhớ mặt, chỉ qua lần thứ hai là
thành quen. Chợ nhỏ nên hầu như mọi người đều biết nhau.
Hay là
của bà Năm Ù chuyên mua rồi bán lại cho người ta trả góp? Bà này thuộc
loại có số trong giới võ lâm, chị em bán hàng ít ai mà bán quá giá cho
bà được tới 200 đồng lẻ. Chắt bóp ki bo mãi mà bà ta cũng sắm được cho
mình một cái nhà hai tầng ngay mặt đường. Mỗi cái đức ông chồng là tậu
hoài mà cũng trật vuột. Năm lần bảy lượt bà ta cũng kiếm được người về
nâng khăn sửa túi, nhưng chỉ thoáng qua vèo một cái là mất dạng, lại
thấy bà lủi thủi nặng nề đi về một mình. Thiên hạ ác miệng, dè bỉu cái
thân thể đồ sộ một mét bảy, nặng gần tạ của bà phải được đóng thùng xuất
khẩu. Mỗi ngày, bà gom không dưới trăm đầu hụi chết, tiền bạc qua tay
rồi phát tán đi lung tung biết đâu mà lần. Cách đây hai hôm, bà ghé hàng
Thanh lấy thùng xà bông, trả hơn ba trăm ngàn tiền gối đầu cũ, chắc
chắn là phải có loại giấy bạc 100 ngàn trong đó. Nhưng cái cách đếm tiền
của bà chắc khó mà qua mặt lắm bởi từng tờ một đều được rút ra thận
trọng, lật qua lật lại cả hai mặt và được dí tận mắt xem xét. Trừ đàn
ông ra, chứ còn tiền vô tay bà thì làm sao mà nhầm lẫn được nhỉ?
Hay
là của thằng cha rảnh miệng đi chiếc Attila màu mận? Dám lắm, lần nào
ra mua hàng cũng tán tỉnh cọ quẹt từ đầu chợ tới cuối chợ, từ chị bán
mắm cà tới bà bán bánh chuối. Hôm đó, hắn hỏi mua lố dao cạo râu, lựa
chọn mãi trong cái bóp mới móc ra tờ bạc 100 ngàn đưa cho Thanh, còn đưa
đãi là vì anh ghé hàng em đầu tiên lấy hên mau mắn ngọt ngào nên không
có tiền lẻ, em thối cho anh đi chợ mua thức ăn, hôm nay bà xã anh đi làm
cả ngày bỏ anh bơ vơ... Nhạt phèo! Làm như Thanh không biết bà xã của
chả là ai. Quanh năm suốt tháng chị ta tất tả đi đánh ghen, săn tìm hang
ổ tình địch. Nhưng tình địch của chị lại được thay đổi xoành xoạch,
chưa kịp nhớ mặt thì đã lỗi thời thì làm sao mà tìm ra nơi ẩn náu? Hừm,
thứ người lừa tình được thì lừa tiền được. Nhưng sao khi đó mình cũng mê
muội mà nhận tờ giấy bạc tội nợ này từ tay chả? Ồ mà chắc không phải
đâu, có đời nào mình thèm ngó thẳng vào mặt chả để có thể lơ là quên
nhìn tờ giấy bạc?
Thôi chết, chắc rơi trúng vào cái ngày chủ
nhật toàn thành phố cúp điện, gặp trời mưa dầm cả chợ tối om om. Thế nào
kẻ gian cũng nhân cơ hội mà hành sự. Hôm đó, sạp hải sản khô bị rinh
mất một rổ mực, sạp áo quần bị tuột mất mấy cái áo pull chỉ còn trơ móc
áo, hàng bánh tráng bị mất nguyên một chồng... Mình đã cười mấy bà mấy
chị mất cảnh giác. Phải rồi, hôm đó có một con bé trên cả tuyệt vời với
đôi chân dài và nửa cái bụng trắng nõn phơi cả rún ra ghé mua hàng mình.
Ai cũng trầm trồ khen nó đẹp còn hơn cả người mẫu. Nó độ chừng mười tám
đôi mươi là cùng, đôi gò má non tơ mịn màng còn cả lông măng, cả cái
giọng nói cũng ngây thơ ngọt lịm len lỏi vào tận tâm can người nghe. Nó
hỏi mua chai xịt phòng giá ba mươi hai ngàn, không trả giá, còn nhẹ
nhàng khen chị bán rẻ rồi rút ra một cái ví căng phồng lấy tiền đưa cho
Thanh. Thanh còn nhớ cái cảm giác thán phục của mình khi đó, người đâu
mà vừa trẻ đẹp vừa sang trọng, chắc hẳn Việt kiều về nước. Ấy thế mà khi
nó vừa quay lưng đi đã có mấy chị bạn hàng chạy sồng sộc tới, tranh
nhau kể. Con đó là ca-ve lừng lẫy, Tây ta xếp hàng dài gục đổ như rạ, nó
là ổ “si-đa”, là ma cà rồng hút máu người... Thanh nghe mà cứ như bị ai
tạt cho một gáo nước lạnh vào mặt. Cô cứ quen mang trong đầu ấn tượng
cổ lỗ sĩ về những người đàn bà làm nghề bán thân phải trầy trụa nhếch
nhác và tô trát son phấn với mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc. Hừ, vậy nó
cũng là nghi can số một trong cái vụ án tiền giả này. Chứ còn sao nữa?
Những người trao tiền vô tay nó đa phần không quang minh chính đại, tội
vạ gì mà họ không lập lờ đánh tráo trong cái mối quan hệ như vậy?
Nhưng
mà, chị hoài công lục lọi những khuôn mặt người như thế để làm gì nhỉ?
Giả dụ như biết đích xác ai đã đưa tờ bạc giả thì chị có dám tìm người
ta căn vặn để đổi trả khi mà đã qua mấy ngày rồi không? Thanh lùng bùng
quá. Cả đời chị thua thiệt cũng vì nhút nhát và rụt rè, ít khi nào dám
tra hỏi cặn kẽ ai điều gì đừng nói là lừa người khác. 100 ngàn bỗng chốc
hóa tờ giấy lộn, lẽ nào Thanh phải lãnh lấy hậu quả này?
Lẽ ra
Thanh đã có một buổi chiều cuối tuần vui vẻ với bạn bè trong quán cà phê
hay trong một buổi dã ngoại nào đó vừa với mức sinh hoạt phí ít ỏi của
mình. Hoặc cô có thể mua cuốn sách mà mình ao ước, một cái áo khoác nhẹ
cho mùa đông, một hộp thuốc bổ... chỉ với số tiền đó. Nhưng thôi, không
có cũng được. Vấn đề ở chỗ, chẳng lẽ mình là một nạn nhân ngoan ngoãn
buông tay quy hàng của trò tráo đổi thật giả này? Biết trách ai đây hở
trời? Thanh dừng lại, cô lôi tờ giấy bạc đó ra ngắm nghía, thật ra với
thị lực 6/10 như cô thì không thể nhận ra nó khác chỗ nào nếu chỉ cầm
lên tay và nhìn lướt qua. Nhưng chắc gì nó là tiền giả như lời con bé ấy
nói? May lỡ chỉ là một sự nhầm lẫn chủ quan của nó hay là lỗi kỹ thuật
của máy in thì sao? Có thể lắm, ban nãy vì mình bối rối quá nên mới tin
lời nó, chứ cái gì cũ mà lại chẳng mòn bớt đi nói gì cái hình in trên
giấy? Thôi chắc đúng rồi, cái con bé ấy tệ thật, thế này mà nó dám bảo
là tiền giả báo hại mình tiếc của nãy giờ.
Trên đường về, Thanh
tạt vào sạp báo quen lấy một tạp chí thời trang, giá mười ba ngàn. Tờ
giấy bạc 100 ngàn đang bắt đầu cựa quậy trong túi Thanh, cô đã đưa tay
chạm vào nó. Có thêm một người khách bước vô mua báo đứng cạnh cô. Chỉ
có vậy mà Thanh chột dạ, cô rút tờ 20 ngàn ra trả, quay đi mà lòng tràn
ngập thất vọng và tiếc nuối. Sao mình lại không dám chống trả cái sự phi
lý mà bỗng dưng rơi trúng vào đầu mình?
Không thể ném tờ bạc
này vào chỗ người lạ được. Nếu phát hiện ra nó thực sự là thứ giả người
ta sẽ lập tức nghi ngờ chị là kẻ gian và lắm điều phiền toái dẫn theo
ngay. Họ có thể làm ầm lên, có thể sỉ nhục chị, có thể áp giải chị tới
nhà chức trách. Ở chỗ quen thì khác, người ta có thể châm chước vì nhân
thân của chị tốt không tiền án tiền sự, chị có thể chống chế và rút lui
an toàn mà còn nhận được sự thông cảm của họ.
Thanh đi chậm lại
trước một nhà thuốc tây, mấy năm trước chị là thân chủ ruột của nó.
Người đàn ông chủ tiệm này là một lang băm thứ thiệt mà có lần chị suýt
thiệt mạng vì bị sốc với thứ thuốc kháng sinh mà ông ta dứt khoát là cần
thiết đối với chứng bệnh của chị. Lần ấy, chị bỏ qua vì nghĩ mình cũng
có lỗi, nhưng sau nghe quá nhiều chuyện không hay về tài thăm khám cho
thuốc của ông ta thì chị thôi hẳn không ghé lại tiệm thuốc của ông ta
nữa. "A, chào người đẹp. Anh cứ tưởng em du lịch xuất cảnh đâu mất rồi,
sao lại gặp nhau đây?". Thanh cười gượng "Cho em lọ vitamine E". "Có
ngay, E thiên nhiên đây em ạ, đẹp da chống lão hóa. Chỉ có năm mươi hai
ngàn uống một tháng". Thanh cắn răng rút tờ 100 ra, "Vâng, em gửi tiền".
Gã cười cười vỗ nhẹ lên bàn tay Thanh, "Trông em xanh xao quá, coi
chừng mất ngủ thiếu máu, phải lấy thêm thuốc uống bổ sung đó nghe!".
Thanh cố mỉm cười, mắt không rời nhìn theo tay gã đang giữ tờ giấy bạc
của cô. Gã nhìn nó, rõ ràng là có nhìn nó trong hai giây rồi ném tọt nó
vô cái ngăn kéo đầy ắp những tờ giấy bạc đủ loại, nhoay nhoáy đếm tiền
thối. Một cảm giác tội lỗi nhói lên trong Thanh nhưng cô kịp thời giữ nó
lại. "Cám ơn anh, chào anh ạ!" - Rồi cô thong thả quay đi.
Thế
là xong, Thanh đã cất được cái gánh nặng chình chịch u ám từ sáng tới
giờ. Cô cảm thấy lòng mình trống rỗng không vui không buồn, không ân hận
áy náy cũng chẳng hoan hỉ thắng lợi. Tờ bạc phiền toái đó đã đổi chủ.
Nếu đúng là giả, người ta sẽ lại phát hiện ra nó, và cũng như Thanh, họ
sẽ mau chóng tìm cách tống khứ nó đi càng sớm càng tốt. Chỉ có điều
Thanh biết chắc chắn, nó vẫn sẽ lưu hành ngang nhiên với cái giá trị mà
nó đang mang trên mình, bất kể mọi sự nghi ngờ giả thật. Trừ phi một kẻ
lơ mơ nào đó mang nó đi nộp vào Ngân hàng Nhà nước, khi đó thân phận nó
sẽ bị bại lộ, và khổ chủ cuối cùng này mới là người ôm mối hận tiền mà
không biết than thở chia sẻ cùng ai.
Thanh về nhà. Cô sà vào bếp
kể cho mẹ và lũ em nghe là mình vừa bị dính một tờ 100 ngàn tiền giả.
Mọi người tròn mắt ngạc nhiên và giận dữ xúm nhau hỏi han, hối thúc cô
lấy ra cho họ xem. Thanh thủng thẳng, "Xài lại rồi!". Ai nấy ồ ra cười,
xôn xao, tranh nhau bình luận. "Thì phải vậy thôi, chẳng lẽ lại bỏ đi!".
"Thôi chết, từ giờ phải cẩn thận hơn mới được". Thanh không nói gì
thêm, lẳng lặng bỏ lên phòng mình.
Tối hôm sau đi chơi với người
yêu Thanh ngại ngần không muốn nói ra, dù từ trước tới nay anh là người
duy nhất cô chẳng hề giấu giếm điều gì. Mãi, khi anh gửi cho cô ba tờ
giấy bạc một trăm ngàn nhờ mua giùm mấy ký mực khô để gửi về quê làm quà
cho gia đình, Thanh mới đắn đo dặn dò anh, từ nay nhận mấy tờ giấy bạc
lớn phải lưu ý nhìn cho kỹ để khỏi bị lừa, rằng tiền giả thì giấy mỏng
hơn, hình nhòe hơn, không có hình chìm, không có sớ giấy, vân vân và vân
vân. Bắt gặp vẻ dò hỏi giễu cợt trong mắt anh, Thanh chữa thẹn bằng
cách vờ trịnh trọng cầm ngay mấy tờ bạc anh đưa soi lên bóng đèn. Chứ
còn sao nữa, thật giả lẫn lộn sờ sờ bên cạnh ai mà biết được! |
|
|
|
No comments:
Post a Comment