
Khi cô giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh, anh thường ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi cho cô.
Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều
không kể xiết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh – một công nhân
làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô
chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của
mình để cưới anh.
Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ
sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống
trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô
thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ
biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô.
Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng
hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt
thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh:
“Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp
nhé.” Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run
run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền
là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới
được trả ngần ấy tiền. Nói rồi cô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không
cho anh hỏi thêm điều gì nữa. Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó,
giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa.
Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều
tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang
trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành
cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn
vất vả trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng
hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới.
Ngày chuyển nhà, anh bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ
trước đây anh đều muốn vứt đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô
khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài
nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn
bị rách khá nhiều chỗ. Anh không ngừng phàn nàn với cô: “Thôi bỏ cái
chăn cũ này đi em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất
nhiều. Em xem cả nhà mình toàn những đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này
trong nhà trông thật chướng mắt”. Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ
lại cái chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che
chở.
Một hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô
bỏ cái chăn cũ đi. Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời anh.
Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nào
cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình giữa
đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước. Anh vốn
không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy tiền
chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán máu,
biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại nỡ
vất bỏ nó. Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa.
Một ngày anh có việc gấp phải ra ngoài, quên mang theo máy tính xách
tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh viết
hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết không
lâu.
“Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôi
lo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để mua chăn cho hai đứa.
Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc chăn mới, thấy em nằm
cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi thương em biết bao. Đã
bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và rồi tình cờ tôi nhìn thấy
trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị kim tiêm đâm vậy. Tôi
bỗng hiểu ra tất cả. Hóa ra em nói dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em
đã đi bán máu để có tiền mua chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải
khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa
sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu trở thành một người thành đạt, để có thể
bù đắp lại những ngày tháng khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực
hiện được lời thề đó. Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ
muốn cảm nhận một chút nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm
vào mạch máu, một cảm giác nhói buốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi
không thấy đau, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua
chiếc chăn mới này. Tôi muốn nó là món quà bất ngờ dành cho em…”
Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho
cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của
mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp
nhất cô có trong đời…
Sưu tầm
No comments:
Post a Comment